13/10/2025
930 lượt đọc
Rủi ro thị trường (market risk) là rủi ro hệ thống ảnh hưởng đồng thời đến nhiều tài sản — không thể loại bỏ hoàn toàn nhưng có thể quản trị. Bài này trình bày phân tích chuyên sâu về bản chất các loại rủi ro thị trường, phương pháp đo lường chính, rồi đi vào 5 chiến lược giảm thiểu (risk tolerance, đa dạng hoá, hedging, giám sát liên tục, và tầm nhìn dài hạn). Cuối bài có phần cài đặt kỹ thuật và khuyến nghị quản trị.
Rủi ro thị trường (market risk) là loại rủi ro phát sinh từ những biến động của các yếu tố vĩ mô và toàn cục — tức là những yếu tố mà ngay cả doanh nghiệp tốt nhất cũng không thể tránh khỏi. Đây là dạng rủi ro mang tính systematic, tác động đồng thời lên toàn bộ thị trường, trái ngược với idiosyncratic risk (rủi ro riêng lẻ của từng doanh nghiệp).
Cụ thể, rủi ro thị trường có thể đến từ nhiều nguồn:
Nói cách khác, rủi ro thị trường không thể loại bỏ hoàn toàn bằng cách đa dạng hóa danh mục đầu tư. Dù nhà đầu tư có sở hữu hàng trăm mã cổ phiếu khác nhau, nếu toàn thị trường sụt giảm do suy thoái hoặc khủng hoảng thanh khoản, danh mục vẫn sẽ chịu ảnh hưởng.
Vì sao tổ chức phải quản trị rủi ro thị trường?
Có hai lý do cốt lõi khiến bất kỳ tổ chức tài chính, quỹ đầu tư, hay doanh nghiệp lớn nào cũng cần thiết lập khung quản trị rủi ro thị trường rõ ràng và có hệ thống:
Không giống rủi ro vận hành hay rủi ro tín dụng thường phát sinh từ quy trình nội bộ hoặc từ khách hàng, rủi ro thị trường mang tính “tức thời”. Một đợt biến động mạnh trên thị trường tiền tệ, hoặc một cú sốc lãi suất, có thể khiến danh mục đầu tư giảm giá trị hàng chục phần trăm chỉ trong vài ngày.
Ví dụ, trong giai đoạn 2022–2023, khi Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) tăng lãi suất mạnh nhất trong hơn 40 năm, trái phiếu chính phủ Mỹ vốn được xem là tài sản an toàn đã giảm giá kỷ lục. Nhiều tổ chức tài chính cầm lượng lớn trái phiếu dài hạn bị “mark-to-market loss” hàng tỷ USD.
Điều này cho thấy, nếu không đo lường và kiểm soát rủi ro thị trường kịp thời, ngay cả tài sản tưởng chừng ít rủi ro nhất cũng có thể trở thành nguồn thua lỗ lớn.
2. Rủi ro hệ thống làm suy yếu hiệu quả quản trị nội bộ nếu không được tích hợp
Trong một khung quản trị rủi ro hiện đại, các loại rủi ro không tồn tại độc lập. Rủi ro thị trường có thể lan truyền sang rủi ro thanh khoản, rủi ro tín dụng, và thậm chí cả rủi ro danh tiếng.
Ví dụ:
Nếu doanh nghiệp không có cơ chế giám sát, cảnh báo sớm và phản ứng linh hoạt, hệ thống kiểm soát nội bộ sẽ nhanh chóng mất hiệu lực. Do đó, rủi ro thị trường cần được tích hợp vào khung quản trị rủi ro tổng thể (Enterprise Risk Management – ERM), chứ không nên tách biệt như một mảng độc lập.
Đây là loại rủi ro phổ biến nhất với các tổ chức tài chính, đặc biệt là ngân hàng, quỹ trái phiếu và doanh nghiệp có danh mục tài sản thu nhập cố định.
Khi lãi suất tăng, giá trị của các công cụ nợ (trái phiếu, tín phiếu, hợp đồng repo...) giảm do dòng tiền tương lai bị chiết khấu mạnh hơn. Ngược lại, khi lãi suất giảm, giá trị các công cụ này tăng. Mức độ nhạy cảm của giá tài sản với biến động lãi suất được đo bằng duration và convexity.
Ví dụ: Một trái phiếu có duration 5 năm sẽ giảm xấp xỉ 5% giá trị nếu lãi suất tăng 1 điểm phần trăm. Với danh mục nắm giữ hàng nghìn tỷ đồng trái phiếu, biến động nhỏ này có thể chuyển thành khoản lỗ rất lớn.
Các công cụ phòng ngừa gồm:
Rủi ro tỷ giá xuất hiện khi doanh nghiệp hoặc quỹ đầu tư có tài sản, nợ vay hoặc doanh thu bằng ngoại tệ. Một thay đổi nhỏ trong tỷ giá có thể làm biến động đáng kể lợi nhuận quy đổi về nội tệ.
Ví dụ: Một doanh nghiệp Việt Nam vay USD trong khi doanh thu bằng VND sẽ chịu rủi ro khi USD tăng giá — chi phí trả nợ quy đổi sang VND tăng lên. Ngược lại, nhà xuất khẩu hưởng lợi khi nội tệ yếu đi.
Rủi ro tỷ giá thường được tách thành:
Công cụ phòng ngừa gồm: forward, futures, swap hoặc quyền chọn tiền tệ. Tuy nhiên, ở Việt Nam, khả năng tiếp cận các công cụ phái sinh này còn hạn chế, nên doanh nghiệp thường dùng biện pháp tự nhiên (natural hedge) như cân đối doanh thu và chi phí theo cùng loại tiền tệ.
Rủi ro này chủ yếu tác động đến các doanh nghiệp sản xuất, nhập khẩu hoặc kinh doanh hàng hoá cơ bản — như dầu khí, kim loại, năng lượng, nông sản.
Giá hàng hoá thường biến động mạnh do cung cầu toàn cầu, thời tiết, chính trị hoặc thay đổi trong chuỗi cung ứng. Ví dụ, giá dầu Brent từng tăng hơn 50% chỉ trong nửa đầu năm 2022 khi xung đột Nga – Ukraine nổ ra.
Với các doanh nghiệp có chi phí đầu vào gắn liền với hàng hoá (như hãng hàng không, nhà máy điện, hay doanh nghiệp thép), việc không kiểm soát được biến động giá hàng hoá có thể làm biên lợi nhuận biến động mạnh.
Các công cụ quản trị phổ biến:
Không phải lúc nào thị trường cũng cho phép bạn “ra hàng” đúng giá. Khi thanh khoản suy giảm, ngay cả tài sản tốt cũng có thể bị bán tháo với mức chiết khấu lớn.
Rủi ro thanh khoản xuất hiện khi:
Ví dụ: Trong giai đoạn COVID-19 tháng 3/2020, ngay cả trái phiếu chính phủ Mỹ — tài sản an toàn nhất — cũng mất thanh khoản tạm thời, buộc FED phải can thiệp bằng gói QE khẩn cấp.
Đây là dạng rủi ro cực đoan, xảy ra khi một cú sốc tại một khu vực hoặc định chế lan ra toàn hệ thống tài chính. Ví dụ điển hình là khủng hoảng 2008, khi thị trường nợ dưới chuẩn (subprime) tại Mỹ làm sụp đổ toàn bộ hệ thống ngân hàng đầu tư toàn cầu.
Đặc điểm của rủi ro lan truyền là tính không tuyến tính và không dự đoán được. Khi tâm lý hoảng loạn lan rộng, các mô hình định lượng thông thường (dựa trên phân phối chuẩn hoặc VaR lịch sử) đều trở nên vô dụng.
Cách tiếp cận quản trị nhóm rủi ro này thường dựa trên stress testing — mô phỏng các kịch bản cực đoan, chẳng hạn như:
Đo lường rủi ro thị trường là bước trung tâm trong quản trị rủi ro định lượng. Không thể quản trị những gì không thể đo lường. Tuy nhiên, “đo” ở đây không chỉ là đưa ra một con số, mà là hiểu được phân bố tổn thất, xác suất xảy ra, và tác động tiềm tàng của các kịch bản bất lợi.
Các tổ chức tài chính hiện nay sử dụng nhiều công cụ khác nhau để định lượng rủi ro — mỗi công cụ có ưu điểm riêng nhưng cũng tồn tại giới hạn nhất định.
Khái niệm:
Value at Risk (VaR) là thước đo phổ biến nhất để ước lượng mức lỗ tối đa trong một khoảng thời gian xác định, với một mức độ tin cậy nhất định.
Ví dụ:
Nếu VaR 1-day ở mức tin cậy 99% = 1 triệu USD, nghĩa là xác suất 1% để danh mục lỗ vượt quá 1 triệu USD trong một ngày.
VaR có thể được tính theo ba phương pháp chính:
Ưu điểm:
Hạn chế:
Nói cách khác, VaR phù hợp cho môi trường ổn định, nhưng dễ đánh giá thấp rủi ro trong các cú sốc hệ thống — nơi xác suất “1% tail event” thực ra cao hơn nhiều so với mô hình giả định.
Để khắc phục hạn chế của VaR, các tổ chức dần chuyển sang Expected Shortfall (ES), hay còn gọi là Conditional VaR (CVaR).
Khái niệm:
ES đo giá trị tổn thất trung bình khi danh mục vượt quá ngưỡng VaR.
Ví dụ: nếu VaR ở mức 1 triệu USD, ES ở 99% có thể là 1,5 triệu USD — nghĩa là trong các kịch bản xấu nhất 1%, trung bình tổn thất là 1,5 triệu USD.
Ưu điểm:
Hạn chế:
Dù vậy, ES đang dần trở thành chuẩn mới trong quản trị rủi ro định lượng, vì nó giúp mô hình hóa rủi ro tail risk tốt hơn trong bối cảnh thị trường ngày càng dễ biến động phi tuyến.
Chiến lược 1: Xác định và định lượng risk tolerance rõ ràng
Mục tiêu: thiết lập giới hạn chấp nhận rủi ro ở cấp tổ chức, bộ phận và chiến lược.
Cách làm:
Chiến lược 2: Đa dạng hoá (Diversification) có chủ đích
Mục tiêu: giảm độ tương quan giữa nguồn lãi/lỗ.
Cách làm:
Chiến lược 3: Hedging có chi phí tối ưu (dynamic hedging)
Mục tiêu: bù đắp rủi ro cụ thể (lãi suất, FX, commodity).
Cách làm:
Chiến lược 4: Giám sát thị trường và hệ thống cảnh báo sớm (real-time monitoring)
Mục tiêu: phát hiện sớm thay đổi cấu trúc thị trường và phản ứng kịp thời.
Cách làm:
Chiến lược 5: Tư duy đầu tư dài hạn và quản trị vốn (survivability)
Mục tiêu: bảo toàn khả năng hoạt động qua các chu kỳ “stay in the game”.
Cách làm:
Quản trị rủi ro thị trường không chỉ là việc đo lường hay báo cáo, mà là một phần phải được tích hợp trực tiếp vào chiến lược kinh doanh và quy trình ra quyết định. Khi một doanh nghiệp, quỹ đầu tư, hay ngân hàng triển khai chiến lược mới, việc đánh giá rủi ro cần được thực hiện từ khâu thiết kế đến giám sát sau khi triển khai.
Trong thực tế, không ít tổ chức dù có mô hình phức tạp vẫn mắc lỗi cơ bản trong quản trị rủi ro thị trường:
Rủi ro thị trường không biến mất; điều chỉnh cách tiếp cận mới là cách duy nhất để quản trị. The issue lies in việc nhiều tổ chức coi quản trị rủi ro là phần hành phi chức năng — trong khi thực tế nó phải được nhúng vào từng quyết định đầu tư.
0 / 5
Ngành tài chính luôn có một sức hút rất đặc biệt. Lương cao, môi trường chuyên nghiệp, tiếp xúc với tiền, quyền lực và những quyết định lớn. Nhưng cũng chính vì vậy mà tài chính là một trong những ngành khiến người mới vào dễ… chọn sai nhất. Không phải vì họ kém năng lực, mà vì họ chọn con đường dựa trên hình ảnh bề ngoài, thay vì hiểu rõ bản thân và bản chất từng vai trò.
Khi nói đến momentum indicators, rất nhiều trader – đặc biệt là người mới – thường mặc định rằng đây là công cụ để đoán hướng giá. Điều này dẫn đến một loạt cách dùng sai phổ biến như “RSI quá mua thì short”, “MACD cắt xuống thì bán”. Nhưng nếu nhìn sâu hơn một chút, bạn sẽ thấy momentum indicator chưa bao giờ được thiết kế để trả lời câu hỏi giá sẽ đi lên hay đi xuống. Nhiệm vụ của nó là trả lời một câu hỏi khác quan trọng không kém: chuyển động giá hiện tại còn bao nhiêu sức để tiếp diễn.
Trong đầu tư và trading, volatility (biến động) là một trong những khái niệm được nhắc đến nhiều nhất. Ai cũng nói về nó: “thị trường đang biến động cao”, “vol thấp quá nên khó trade”, “vol sắp nổ”… Nhưng có một sự thật rất ít người dừng lại để nghĩ cho kỹ: volatility là thứ không thể nhìn thấy trực tiếp.
Khi thị trường phái sinh Việt Nam ra đời vào năm 2017 với sản phẩm đầu tiên là hợp đồng tương lai VN30, rất nhiều người nhìn nó như một “sòng bài mới”: T+0, đòn bẩy cao, kiếm tiền hai chiều, không cần vốn lớn. Cách nhìn đó không hoàn toàn sai, nhưng nếu dừng lại ở đó thì ta đã bỏ lỡ bản chất quan trọng nhất của phái sinh: đây là nơi rủi ro của toàn hệ thống được biểu hiện rõ ràng và nhanh nhất.
Trong trading, “edge” thường được nhắc đến như một thứ gì đó rất mơ hồ: một cảm giác thị trường, một mô hình quen mắt, hay một bộ quy tắc “đã từng kiếm tiền”. Nhưng nếu tiếp cận thị trường dưới góc độ định lượng, edge không phải là cảm giác, càng không phải là niềm tin. Edge là một đặc tính thống kê của hành động giao dịch, chỉ có thể được xác nhận khi quan sát trên một tập mẫu đủ lớn và đủ đa dạng về điều kiện thị trường.
Price Action thường bị hiểu nhầm như một tập hợp các mô hình nến hoặc vài đường kẻ hỗ trợ – kháng cự. Thực tế, nếu chỉ dừng ở đó thì Price Action không khác gì một dạng technical analysis tối giản. Bản chất sâu hơn của Price Action là một hệ quy chiếu để hiểu cách thị trường vận hành, nơi giá không còn là kết quả ngẫu nhiên của tin tức, mà là biểu hiện trực tiếp của hành vi con người, dòng tiền và cấu trúc thanh khoản.
Được nghiên cứu và phát triển bởi các chuyên gia từ QMTrade và cộng đồng nhà đầu tư chuyên nghiệp.
Truy cập ngay!