05/02/2026
6 lượt đọc
Một danh mục đầu tư, dù được xây dựng cẩn trọng đến đâu, cũng luôn chứa đựng những giả định ngầm về tương lai. Những giả định này hiếm khi được viết ra thành lời, nhưng lại quyết định cách danh mục phản ứng khi thị trường đi vào những trạng thái bất lợi. Vấn đề không nằm ở việc có giả định hay không, mà ở chỗ nhà đầu tư có ý thức được những giả định đó hay không.
Phần lớn nhà đầu tư tin rằng họ đang đầu tư dựa trên dữ liệu, lý luận và kỳ vọng dài hạn. Trên thực tế, rất nhiều danh mục được xây dựng dựa trên một số giả định về môi trường thị trường tương lai mà chính người sở hữu cũng không nhận ra. Những giả định này thường chỉ lộ diện khi thị trường phá vỡ chúng.
Giả định phổ biến nhất trong thực tế đầu tư là việc ngoại suy từ một giai đoạn lịch sử tương đối ngắn. Khi một danh mục hoặc chiến lược hoạt động tốt trong ba đến năm năm, nhà đầu tư rất dễ hình thành niềm tin rằng cấu trúc thị trường hiện tại phản ánh một trạng thái “bình thường” và do đó có thể được dùng làm nền tảng cho kỳ vọng tương lai. Về mặt trực giác, giả định này có vẻ hợp lý, bởi nó dựa trên dữ liệu quan sát được và trải nghiệm thực tế của chính nhà đầu tư.
Vấn đề nằm ở chỗ dữ liệu trong một giai đoạn như vậy thường chỉ phản ánh một regime thị trường cụ thể, chứ không đại diện cho toàn bộ phổ hành vi mà thị trường có thể biểu hiện trong dài hạn. Trong lịch sử, các regime có thể kéo dài đủ lâu để tạo ra ảo giác về tính ổn định, nhưng cũng có thể thay đổi rất nhanh khi các điều kiện nền tảng bị phá vỡ.
Giai đoạn 2012–2019 là một ví dụ điển hình. Thị trường chứng khoán Mỹ trải qua một chu kỳ tăng trưởng dài với mức biến động thấp bất thường, được hỗ trợ bởi chính sách tiền tệ nới lỏng kéo dài và thanh khoản dồi dào. Độ biến động trung bình của S&P 500 trong giai đoạn này thấp hơn đáng kể so với trung bình lịch sử dài hạn. Trong bối cảnh đó, rất nhiều danh mục và chiến lược – từ phân bổ tài sản truyền thống đến risk parity hay volatility targeting – được tối ưu hóa dựa trên giả định rằng biến động thấp và tương quan ổn định giữa các tài sản là đặc điểm bền vững của thị trường.
Khi bước sang năm 2020, chỉ trong vài tuần, những giả định này bị phá vỡ một cách triệt để. Biến động tăng vọt, tương quan giữa các tài sản rủi ro tiệm cận 1, và các chiến lược vốn được coi là “ổn định” bắt đầu hoạt động theo cách hoàn toàn khác so với kỳ vọng. Điều này không xảy ra vì dữ liệu quá khứ “sai”, mà vì nhà đầu tư đã ngầm giả định rằng regime 2012–2019 đại diện cho tương lai, trong khi thực tế đó chỉ là một lát cắt của lịch sử.
Ở tầng sâu hơn, giả định này phản ánh một sự nhầm lẫn giữa việc mô tả quá khứ và việc suy luận tương lai. Dữ liệu lịch sử cho biết điều gì đã xảy ra trong một bối cảnh cụ thể; nó không đảm bảo rằng bối cảnh đó sẽ tiếp diễn. Khi danh mục được thiết kế dựa trên giả định ngầm về sự liên tục của regime, nó trở nên mong manh trước những thay đổi cấu trúc – dù những thay đổi đó là điều đã từng xảy ra nhiều lần trong lịch sử.
Trong lý thuyết đầu tư, drawdown thường được trình bày như một chỉ số kỹ thuật, được đo lường bằng mức giảm tối đa từ đỉnh đến đáy. Trong mô hình và backtest, drawdown tồn tại như một con số tĩnh, có thể được so sánh, tối ưu và chấp nhận trên giấy. Tuy nhiên, trong thực tế đầu tư, drawdown không phải là một sự kiện tức thời, mà là một quá trình kéo dài, tác động trực tiếp và liên tục đến hành vi của nhà đầu tư.
Lịch sử thị trường cho thấy các mức giảm lớn không hề hiếm nếu nhìn trên khung thời gian đủ dài. Trong giai đoạn 1929–1932, thị trường Mỹ mất gần 90% giá trị. Trong khủng hoảng 2007–2009, S&P 500 giảm khoảng 57% và phải mất gần sáu năm để vượt lại đỉnh cũ. Trong giai đoạn 2000–2002, Nasdaq mất gần 78% và phải hơn một thập kỷ sau mới quay lại mức đỉnh trước bong bóng dot-com. Những con số này cho thấy drawdown không phải là ngoại lệ, mà là một phần cấu trúc của thị trường cổ phiếu.
Vấn đề cốt lõi là khả năng chịu đựng drawdown của con người khác xa so với khả năng chịu đựng của mô hình. Một danh mục được thiết kế với giả định rằng nhà đầu tư có thể “chịu được” drawdown 30–40% thường chỉ đúng trong môi trường giả định, nơi không có áp lực tài chính, không có so sánh xã hội, và không có sự kéo dài của thời gian. Khi drawdown đó kéo dài ba, bốn, hoặc năm năm, đi kèm với suy thoái kinh tế và bất ổn đời sống, khả năng duy trì kỷ luật bị bào mòn dần theo thời gian, chứ không sụp đổ ngay lập tức.
Trong bối cảnh đó, việc bán ra thường không còn là quyết định chiến lược dựa trên đánh giá lại triển vọng, mà là phản ứng bị ép buộc bởi áp lực tâm lý và hoàn cảnh. Danh mục, vì thế, không chỉ đặt cược vào khả năng phục hồi của thị trường, mà còn đặt cược vào sự ổn định hành vi của chính người sở hữu nó. Khi giả định này sai, mọi kỳ vọng lợi nhuận dài hạn trở nên kém ý nghĩa.
Một giả định ngầm khác thường xuyên xuất hiện trong thiết kế danh mục là giả định rằng tài sản có thể được mua bán với chi phí hợp lý bất cứ khi nào nhà đầu tư cần tái cân bằng hoặc giảm rủi ro. Trong điều kiện thị trường bình thường, giả định này thường đúng, và chính vì thế nó hiếm khi bị đặt câu hỏi.
Tuy nhiên, lịch sử cho thấy thanh khoản không phải là một thuộc tính cố định của tài sản, mà là một trạng thái phụ thuộc vào điều kiện hệ thống. Trong khủng hoảng 2008, nhiều tài sản được coi là thanh khoản cao chứng kiến spread mở rộng mạnh và khối lượng giao dịch sụt giảm. Trong cú sốc COVID-19, ngay cả thị trường trái phiếu chính phủ Mỹ – vốn được xem là chuẩn mực của thanh khoản – cũng trải qua giai đoạn căng thẳng nghiêm trọng, buộc Cục Dự trữ Liên bang phải can thiệp trực tiếp.
Điều này cho thấy thanh khoản có xu hướng biến mất đúng vào thời điểm nhà đầu tư cần nó nhất. Một danh mục phụ thuộc vào khả năng thoát vị thế nhanh hoặc tái cân bằng linh hoạt đang ngầm đặt cược rằng thị trường sẽ luôn vận hành trong điều kiện “bình thường”. Khi giả định này bị phá vỡ, các quyết định vốn được thiết kế là chủ động trở thành phản ứng bị động, diễn ra trong bối cảnh chi phí cao và lựa chọn hạn chế.
Ở tầng cấu trúc, giả định về thanh khoản còn liên quan đến các cơ chế ép buộc hành vi như margin call, redemptions, hoặc yêu cầu giảm rủi ro theo quy định. Khi thanh khoản cạn kiệt, danh mục không chỉ chịu tác động từ biến động giá, mà còn từ các lực kỹ thuật khiến nhà đầu tư mất quyền lựa chọn.
Một giả định tinh vi nhưng có ảnh hưởng lớn là giả định rằng thời gian hồi phục của thị trường sẽ phù hợp với kế hoạch và kỳ vọng của nhà đầu tư. Trong những năm gần đây, đặc biệt sau năm 2020, nhiều nhà đầu tư đã quen với việc thị trường phục hồi nhanh chóng sau các cú sụp đổ lớn. Trải nghiệm này dễ dẫn đến niềm tin rằng các cú giảm mạnh, dù nghiêm trọng, sẽ được bù đắp trong vòng một đến hai năm.
Lịch sử dài hạn cho thấy giả định này không phải lúc nào cũng đúng. Sau khủng hoảng tài chính toàn cầu, thị trường Mỹ phải mất đến năm 2013 mới vượt đỉnh 2007. Sau bong bóng dot-com, Nasdaq mất hơn 15 năm để quay lại mức đỉnh cũ. Trong những giai đoạn đó, ngay cả các chiến lược có kỳ vọng dương trong rất dài hạn cũng trở nên khó khả thi đối với nhiều nhà đầu tư, đơn giản vì thời gian chờ đợi vượt quá khả năng chịu đựng thực tế của họ.
Ở đây, vấn đề không nằm ở việc thị trường “sai”, mà nằm ở sự không tương thích giữa giả định về thời gian và ràng buộc thực tế của vốn đầu tư. Một danh mục có thể đúng về mặt lý thuyết trong 20 năm, nhưng nếu nhà đầu tư chỉ có thể duy trì kỷ luật trong 5–7 năm, thì giả định về thời gian hồi phục đã khiến danh mục đó trở nên không phù hợp ngay từ đầu.
Khi một hoặc nhiều giả định ngầm không còn đúng, danh mục không chỉ chịu thiệt hại về mặt hiệu suất. Quan trọng hơn, cơ chế vận hành của danh mục thay đổi. Các quyết định vốn được dự kiến là chiến lược trở thành phản xạ; các nguyên tắc dài hạn bị thay thế bởi nhu cầu ngắn hạn; và kỷ luật đầu tư bị bào mòn bởi áp lực tâm lý và thanh khoản.
Trong nhiều trường hợp, tổn thất lớn nhất không đến từ việc chọn sai tài sản, mà đến từ việc danh mục buộc nhà đầu tư phải hành động trong thời điểm tệ nhất. Khi đó, thất bại không nằm ở ý tưởng đầu tư, mà nằm ở những giả định nền tảng đã không còn phù hợp với thực tế thị trường.
Nhận diện các giả định ngầm không giúp nhà đầu tư dự đoán chính xác tương lai thị trường. Tuy nhiên, nó giúp chuyển trọng tâm từ việc tìm kiếm kịch bản “đúng” sang việc đánh giá mức độ mong manh của danh mục trước các kịch bản bất lợi.
Một danh mục được thiết kế tốt không phải là danh mục tối ưu trong điều kiện thuận lợi, mà là danh mục không phụ thuộc quá nhiều vào việc các giả định quen thuộc tiếp tục đúng. Khi các giả định được ý thức rõ ràng, nhà đầu tư có thể chủ động lựa chọn xem mình đang đặt cược vào điều gì, thay vì chỉ phát hiện ra điều đó khi thị trường đã buộc họ phải thay đổi hành vi.
Mọi danh mục đầu tư đều là một tập hợp các giả định về tương lai thị trường. Những giả định này thường không bị thử thách trong giai đoạn thuận lợi, nhưng sẽ bị kiểm tra nghiêm khắc trong khủng hoảng. Lịch sử cho thấy khi các giả định về regime, hành vi, thanh khoản và thời gian hồi phục bị phá vỡ, thiệt hại không chỉ mang tính tài chính mà còn mang tính cấu trúc.
Hiểu danh mục của mình đang ngầm giả định điều gì không giúp nhà đầu tư tránh được khủng hoảng tiếp theo. Nhưng nó giúp họ đánh giá liệu danh mục đó có còn tồn tại và vận hành đúng khi những điều “tưởng là hiển nhiên” không còn đúng nữa hay không. Trong dài hạn, khả năng tồn tại và duy trì kỷ luật thường quan trọng hơn bất kỳ dự báo nào về tương lai thị trường.
0 / 5
Trong diễn giải phổ biến về thị trường tài chính, các cuộc khủng hoảng lớn thường được mô tả như những sự kiện hiếm, bất ngờ và không thể dự đoán – thường được gọi chung dưới khái niệm “thiên nga đen”.
Nhiều người nghĩ thua lỗ đến từ việc chọn sai cổ phiếu, vào sai điểm, hoặc thiếu công cụ phân tích. Nhưng nếu nhìn đủ lâu, bạn sẽ thấy một thứ lặp đi lặp lại ở hầu hết tài khoản: thua lỗ thường xuất phát từ hành vi, không phải từ “thiếu chỉ báo”.
Trong trading, “theo xu hướng” (trend-following) là một trong những khái niệm được nhắc tới nhiều nhất, nhưng cũng bị hiểu sai nhiều nhất. Không ít người nghĩ rằng trend-following đơn giản là mua khi giá tăng, bán khi giá giảm, hoặc gắn vài chỉ báo lên chart rồi chờ tín hiệu.
Bollinger Bands thường được giới thiệu như một công cụ “đơn giản mà hiệu quả”. Giá chạm dải trên thì được coi là quá mua, chạm dải dưới thì được coi là quá bán. Ý tưởng nghe rất tự nhiên: giá đi quá xa mức trung bình thì sẽ quay về. Với nhiều nhà đầu tư mới, đây là một trong những chiến lược đầu tiên họ tiếp cận, vì nó trực quan, dễ hiểu và có vẻ rất hợp lý về mặt logic.
Relative Strength Index (RSI) là một trong những chỉ báo kỹ thuật phổ biến nhất trên thị trường tài chính. Với rất nhiều nhà đầu tư, RSI gần như đồng nghĩa với một quy tắc đơn giản: RSI trên 70 là quá mua, dưới 30 là quá bán. Từ đó, RSI được sử dụng như một công cụ bắt đỉnh đáy trực quan, nhanh gọn và “có vẻ hợp lý”.
Trong nhiều thập kỷ, phần lớn lý thuyết tài chính hiện đại được xây dựng trên một giả định tưởng như hiển nhiên: lợi suất tài sản tuân theo phân phối chuẩn. Giả định này ăn sâu đến mức trở thành “ngôn ngữ mặc định” của ngành tài chính – từ mô hình định giá, đo lường rủi ro cho tới cách chúng ta nói về xác suất.
Được nghiên cứu và phát triển bởi các chuyên gia từ QMTrade và cộng đồng nhà đầu tư chuyên nghiệp.
Truy cập ngay!